05:11 | Author: Cheon Mi Wol
Nếu mọi chuyện chỉ là hồi ức, tôi hạnh phúc khi đó là một hồi ức đẹp.

Tình cảm bản thân đã không còn nguyên thuỷ như lúc đầu. Tôi đã từng rất yêu họ, yêu âm nhạc của họ, yêu những thứ chỉ riêng họ mới có.

Nhưng đến bây giờ tôi không cảm thấy mình bị phản bội. Bởi vì tôi biết ngày này sẽ đến. Dù có cảm thông hay không tôi cũng nghĩ họ làm đúng.

Phải chăng tôi có thể dễ dàng chấp nhận tất cả bởi vì tôi đã qua yêu và chỉ quan tâm đến một người? Tôi yếu đuối và trong thời gian mệt mỏi này tôi cần 1 chỗ dựa.

Cũng như câu nói, không còn DBSK, tôi sẽ yêu THSK, cả THSk cũng không còn thì tôi sẽ yêu con người tên là Jung Yunho (aka Đậu). Tôi luôn tin tưởng rằng dù sau này tôi có thể sẽ không yêu anh ấy nhiều như bây giờ, nhưng sau anh có lẽ sẽ chẳng còn ai mang lại cho tôi cảm xúc đó.

Tôi trân trọng những phút giây được nhìn thấy anh. Khi nhìn anh, cả thế giới của tôi chỉ tồn tại gương mặt, giọng hát, nụ cười và cả những giọt mồ hôi của anh.

Tôi luôn tự hào mình là 1 fan của TVXQ, là một người luôn có thể ưỡn ngực tự hào rằng tôi đã làm 1 fan đúng nghĩa.

Không phải buồn, giận, đau là phải phô ra ngoài. Tôi giữ nó như một hồi ức không thể quên cho riêng mình.




Tôi đang thật sự mệt mỏi và cảm thấy tủi thân lắm. Có lẽ tôi quá chậm tiêu và dốt nát, đến độ nỗi sợ hãi này càng ngày càng lớn trong tôi.

Tôi đã thật sự rất cố gắng, nhưng càng cố kết quả lại càng thấp. Tôi cảm thấy sợ hãi khi ngày nào vào cũng phải đối mặt với dò bài. Không thể để tôi tự học đc sao? Mỗi ngày vào lớp đều cảm tháy áp lực nặng trên vai, càng nặng tôi càng muốn giũ bỏ tất cả.

Please stop my time - dừng lại đi, tôi không thể chịu nổi nữa.

Yunho ah ~, em phải làm sao đây? Làm sao để kiên cường vượt qua những tao đoạn này đây?

Tôi không muốn mình bắt chước, cũng không muốn trở thành bất kì ai. Tôi chỉ muốn là tôi trọn vẹn. Vì vậy đừng hỏi tôi vì sao lại đối xử với tất cả như vậy.