Tôi có cảm giác rằng sẽ thật đáng sợ nếu trái tim chúng ta ngừng yêu thương.
Có đôi lúc dừng lại để suy nghĩ và cảm nhận, tôi thật cám ơn Thượng Đế vì đã sinh ra tôi, để tôi có thể sống và yêu thương, cũng như được nhận sự yêu thương của mọi người.
Cảm thấy xúc động và đã khóc cho một tình yêu trong sáng và đẹp đẽ, có lẽ tôi là người quá dễ xúc động và không thể kiềm lại nỗi niềm ấy. Nhưng tôi thật sực vẫn rất cảm động trước tình yêu của con người.
Xung quanh tôi đôi lúc mọi thứ đều bị che mờ bởi những nhu cầu vật chất và thật khổ sở khi ngày qua ngày lại phải nơm nớp chuyện tương lai.
Những giọt nước mắt của tôi có lẽ không đơn thuần chỉ vì xem film mà khóc, có lẽ cũng khóc cho chính trái tim và con người của tôi.
Tôi cũng muốn được yêu thương tự do, vô lo và sống hết mình vì những điều ấy. Nhưng con người ta vốn không thể làm những điều mà mình mơ ước. Thời gian trôi qua quá nhanh, đến khi mình dừng lại nhìn thì tuổi thơ và những ước mơ non trẻ ấy đã bị cái thực tại nuốt chửng và tôi chỉ có thể giương mắt bàng hoàn nhìn nó, nhìn những giấc mơ ấy lướt qua trong cuộc đời tôi đầy tiếc nuối.
Không phải ai cũng có thể tự do làm theo ý mình, tôi biết. Tôi cũng biết vì sao mọi người vẫn có thể sống nhàn hạ và tươi cười. Không phải tôi không muốn thoát khỏi cái dằn vặt và những phút giây chạnh lòng thế này, nhưng những ước mơ và cảm xúc ấy đến giờ hầu như vẫn còn trọn vẹn trong trái tim tôi. Chẳng qua nó ẩn đi quá kĩ, đến lúc nào đó giật mình nhìn lại thì ngọn lửa ấy vẫn thiêu đốt trái tim tôi, khiến nó đau một cách âm ỉ...
Những suy nghĩ ấy tồn tại cũng có lẽ tôi đã quá yêu thương chính mình, nhưng cuộc sống này cho tôi hiểu, nếu tôi không tự yêu thương mình thì tôi sẽ bị cái xã hội sặc mùi vật chất này đè bẹp như một con gián đáng ghê tởm. Những tình cảm bạn bè và gia đình tôi sẽ trân trọng cất giữ nó ở một ngăn trong trái tim, nhưng nó hoàn toàn không đủ lấp đầy cả trái tim đầy sự lo lắng và cô đơn của tôi.
Là ích kỉ cũng được, là tham lam cũng được, tôi chỉ biết rằng xã hội này vốn dĩ chẳng thuộc về ai, dòng đời xô đẩy không biết mai sau bản thân mình sẽ trôi dạt về đâu. Có lẽ tôi vẫn còn non trẻ, suy nghĩ vẫn chưa đủ chính chắn, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc tôi vô tri và ngu ngốc.
Đã từ lâu rồi trái tim tôi phải chịu rất nhiều sự tổn thương và có lẽ nó đã xây cho tôi một bức tường chắn với thế giới bên ngoài. Trong trường lớp tôi là một cô bé hay cười và hoà đồng, trong công việc tôi có thể sắp xếp và lo toang trôi chảy, trong gia đình mặc dù không phải là đứa con ngoan nhưng tôi vẫn yêu thương mẹ tôi theo một cách thầm lặng khác, trong mối quan hệ bạn bè tôi chân thật và hết mình, nhưng khi chỉ có mình tôi, tôi cảm thấy mệt mỏi và muốn dừng lại.
Con người ta sống cần rất nhiều dũng khí, và tôi không phải là một người có đủ dũng khí để đối mặt với nhiều thứ như vậy. Mệt mỏi, bất lực, đau đớn là cái sớm đã bao trùm trái tim tôi từ lâu lắm rồi. Đôi lúc chỉ muốn dừng lại, ngủ một giấc không bao giờ tỉnh để mỗi sớm khi thức dậy không cần tốn thời gian suy tính mọi việc.
Nơi đâu mới thật sự là chốn bình an mà tôi cần? Và tôi có thể kiếm tìm chốn ấy ở đâu đây?...Sẽ có lúc cái cảm giác này giết chết tôi. Chỉ còn là vấn đề thời gian thôi...
[Gia Tĩnh] Chương 10 – Yến phủ
5 năm trước
0 nhận xét: